Khoảng 20% dầu thô và 25% LNG toàn cầu đi qua eo biển Hormuz mỗi ngày. Con số đó không phải là một chỉ báo kinh tế. Nó là độ sâu lệnh của thị trường năng lượng. Khi một thực thể đe dọa đánh thuế 5-7% lên dòng chảy này, giới giao dịch không nên hỏi "chiến tranh có xảy ra không". Câu hỏi đúng là: thanh khoản sẽ rút về đâu trước khi tin xấu được xác nhận? Bảy năm trước, tôi mất 30% số token khi tham gia ICO EOS vì không hiểu slippage. Hôm nay, nhìn vào đề xuất của Iran, tôi thấy cùng một cấu trúc. Chỉ khác ở quy mô.
Bối cảnh hiện tại, Iran đề xuất mức phí 5-7% cho mỗi tàu chở dầu đi qua eo biển Hormuz giữa lúc căng thẳng với Mỹ. Thông tin đến từ Crypto Briefing, một nguồn tin về tài sản số, không phải chuyên gia địa chính trị. Bản tin ngắn, không có tuyên bố chính thức từ Tehran hay Washington. Nhưng đối với nhà giao dịch, sự thiếu xác nhận không có nghĩa là không có gì. Nó có nghĩa là biến động sẽ tăng khi tin chính thức xuất hiện. Tôi đã học được rằng thanh khoản cạn trước khi tin xấu đến. Đó là lý do tôi viết bot Python để kiểm tra độ sâu lệnh sau thất bại năm 2017. Với Hormuz, tôi áp dụng cùng logic: kiểm tra độ sâu của hợp đồng tương lai dầu, phí bảo hiểm tàu chở dầu, và dòng vốn vào stablecoin. Trong bảy ngày qua, thị trường chưa có phản ứng lớn. Nhưng điều đó không có nghĩa là rủi ro đã biến mất. Nó đang tích lũy.
Phân tích kỹ thuật về đề xuất này cho thấy một sự chuyển đổi chiến lược đáng chú ý. Iran chuyển từ mối đe dọa "đóng cửa eo biển" — một hành động chiến tranh — sang "thu phí quá cảnh" — một hành động được ngụy trang thành biện pháp quản lý. Cách tiếp cận này giống hệt những gì tôi từng thấy trong DeFi: kẻ tấn công không phá sàn, mà tạo ra một lớp phí giao dịch mới. Họ biến điểm yếu thành dòng doanh thu. Với Iran, việc áp dụng mức phí 5-7% không chỉ là về tiền. Nó là cách để khẳng định quyền kiểm soát trên một vùng biển quốc tế mà không cần đối đầu trực tiếp với Hải quân Mỹ. Theo dữ liệu Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), khoảng 21 triệu thùng dầu đi qua eo biển mỗi ngày. Nếu phí 5% được áp dụng trên giá dầu Brent hiện tại khoảng 85 USD/thùng, mỗi thùng sẽ tăng thêm 4,25 USD chi phí. Nhân với 21 triệu thùng mỗi ngày, con số đó lên tới gần 90 triệu USD mỗi ngày. Đây là một khoản thuế kinh tế lớn. Nhưng điểm mấu chốt không phải là con số tuyệt đối. Điểm mấu chốt là sự không chắc chắn. Thị trường ghét sự không chắc chắn hơn là ghét chi phí. Khi một tuyến đường huyết mạch bị đe dọa bởi phí không rõ ràng, các công ty bảo hiểm sẽ tăng phí bảo hiểm rủi ro chiến tranh lên. Chi phí vận chuyển tăng. Giá dầu biến động. Và thanh khoản trong mọi thị trường liên quan — từ dầu thô, vận tải biển, đến các loại tiền tệ của khu vực — sẽ co lại. Trong crypto, thanh khoản cũng co lại. Tôi đã từng chứng kiến điều này vào tháng 5/2022 khi UST mất peg. Trong vòng 2 phút, tôi rút 200 ETH khỏi Anchor Protocol. Đồng nghiệp bảo tôi liều. Nhưng quy tắc của tôi là nếu mất peg vượt quá 5%, phải thoát ngay. Lần này, mức phí 5-7% mà Iran đề xuất cũng giống như một cú mất peg của năng lượng toàn cầu. Nếu mức phí đó được áp dụng, chi phí năng lượng sẽ tăng đột biến, lạm phát sẽ tăng, và các ngân hàng trung ương sẽ buộc phải thắt chặt chính sách tiền tệ hơn nữa. Bitcoin và các tài sản rủi ro khác sẽ chịu áp lực.
Trái với suy nghĩ thông thường, tôi cho rằng đề xuất của Iran không phải là một sự leo thang quân sự. Nó là một nỗ lực để định giá lại quyền kiểm soát địa chính trị. Iran biết rằng họ không thể chặn eo biển trong một cuộc đối đầu kéo dài với Mỹ. Họ có tên lửa chống hạm, tàu nhanh, thủy lôi, và máy bay không người lái. Nhưng Hải quân Mỹ có thể dọn sạch các mối đe dọa này trong vòng vài ngày. Vì vậy, Iran chọn một con đường khác. Họ biến eo biển thành một tài sản tài chính. Họ nói: chúng tôi không đóng cửa, chúng tôi thu phí. Điều này có thể không hợp pháp theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), nhưng nó tạo ra một tình huống mờ ám mà luật pháp quốc tế không xử lý nhanh chóng. Thị trường sẽ phải giao dịch với sự mơ hồ này trong nhiều tuần, có thể nhiều tháng. Kinh nghiệm của tôi khi đối phó với các bot sandwich attack trong mùa hè DeFi 2020 cho tôi một bài học: khi có sự mơ hồ về quy tắc, những kẻ săn mồi sẽ tận dụng. Trong thị trường năng lượng, những kẻ săn mồi là các quỹ đầu cơ đặt cược vào sự biến động. Họ sẽ đẩy giá dầu lên cao hơn để kiếm lời. Họ sẽ làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn trước khi nó trở nên tốt hơn. Nhà giao dịch bán lẻ thường nghĩ rằng giá phản ánh tin tức vào thời điểm nó xuất hiện. Nhưng thực tế, như tôi đã thấy nhiều lần, giá đã di chuyển trước khi tin tức được xác nhận. Từng là nhân viên trung cấp tại một sàn giao dịch nhỏ năm 2017, tôi chứng kiến giá ICO tăng vọt trước khi đội ngũ dự án công bố thông tin. Tôi từng nghĩ đó là may mắn. Bây giờ tôi biết đó là một mô hình thanh khoản. Các tổ chức lớn luôn có thông tin trước. Họ đặt lệnh trước. Họ kiếm lợi nhuận từ sự chênh lệch thông tin. Trong trường hợp Hormuz, các tàu chở dầu có thể sẽ được đặt trước trước khi mức phí được xác nhận. Các hợp đồng tương lai dầu sẽ phản ánh kỳ vọng, không phải thực tế.
Điều này dẫn đến một tín hiệu khác mà tôi theo dõi: dòng vốn chảy vào các tài sản trú ẩn an toàn. Trong thị trường crypto, tài sản trú ẩn an toàn là stablecoin như USDT và USDC. Trong bảy ngày qua, tôi quan sát thấy dòng tiền vào USDT tăng nhẹ, dù không đáng kể. Điều này có thể là bình thường trong một thị trường giảm. Nhưng kết hợp với tình hình Hormuz, nó kể một câu chuyện: các nhà giao dịch đang chuẩn bị cho một cú sốc. Họ không bán tháo, họ đang giữ tiền mặt. Đây là một dạng phòng thủ. Khi thanh khoản cạn kiệt, tiền mặt là vua. Trong các cuộc khủng hoảng trước đây, từ vụ sụp đổ của FTX đến việc UST mất peg, những người nắm giữ stablecoin có lợi thế lớn. Họ có thể mua tài sản ở mức giá thấp. Họ có thể cung cấp thanh khoản khi mọi người khác đang rút lui. Trong bối cảnh hiện tại, việc thiếu một phản ứng giá lớn có thể được hiểu là sự chờ đợi. Thị trường đang chờ đợi tín hiệu rõ ràng từ chính phủ Mỹ, từ Iran, và từ các đồng minh trong khu vực. Nếu không có tín hiệu nào, sự biến động sẽ tăng lên khi thời gian trôi qua. Iran đã gửi một đề xuất. Nếu Mỹ phản ứng mạnh, ví dụ bằng cách gửi thêm tàu chiến đến khu vực, giá dầu sẽ tăng vọt. Nếu Mỹ phản ứng bằng ngoại giao, giá có thể ổn định nhưng phí bảo hiểm sẽ vẫn cao. Trong mọi kịch bản, chi phí năng lượng sẽ tăng. Và điều đó có nghĩa là lạm phát sẽ tăng. Lạm phát tăng có nghĩa là lãi suất sẽ duy trì ở mức cao. Lãi suất cao có nghĩa là thanh khoản trong thị trường crypto sẽ tiếp tục bị siết chặt.
Theo dữ liệu từ CME FedWatch, khả năng Cục Dự trữ Liên bang cắt giảm lãi suất trong cuối năm 2025 đã giảm nhẹ so với tháng trước. Điều này được phản ánh trong giá Bitcoin. Khi lãi suất cao, các nhà đầu tư ít có động lực để nắm giữ tài sản rủi ro. Họ sẽ chuyển sang trái phiếu chính phủ. Dòng tiền từ Bitcoin sang Kho bạc Mỹ là một trong những dòng chảy lớn nhất mà tôi từng thấy trong các chu kỳ trước. Năm 2022, khi Cục Dự trữ Liên bang tăng lãi suất mạnh, Bitcoin giảm từ 48.000 USD xuống còn 16.000 USD. Mọi tài sản rủi ro đều bị ảnh hưởng. Lần này, nếu kịch bản Hormuz leo thang, chúng ta có thể thấy một đợt bán tháo tương tự. Nhưng có một khác biệt: các quỹ ETF Bitcoin giao ngay đã được chấp thuận. Điều này có nghĩa là dòng tiền từ các tổ chức có thể đến, nhưng cũng có thể rút đi nhanh chóng. Tôi đã nhìn thấy điều này khi ETF ra mắt vào tháng 1/2024. Dòng tiền vào mạnh mẽ trong vài tuần đầu, sau đó chững lại và đảo chiều. Các tổ chức không trung thành với Bitcoin. Họ trung thành với lợi nhuận. Khi thanh khoản toàn cầu co lại, họ sẽ bán.
Vậy nhà giao dịch nên làm gì? Quy tắc của tôi: không bao giờ dự đoán, chỉ phản ứng. Nhưng phản ứng nhanh đòi hỏi sự chuẩn bị trước. Tôi đã thiết lập các bot theo dõi các chỉ báo sau: chênh lệch giá dầu Brent so với WTI, phí bảo hiểm tàu chở dầu ở khu vực Vịnh Ba Tư, và khối lượng giao dịch stablecoin trên các sàn phi tập trung. Khi các chỉ báo này thay đổi đột ngột, tôi sẽ hành động. Cụ thể, nếu phí bảo hiểm tàu chở dầu tăng trên 2% mỗi ngày, tôi sẽ tăng tỷ trọng stablecoin trong danh mục. Nếu chênh lệch dầu Brent-WTI mở rộng trên 8 USD, tôi sẽ xem xét vị thế short đối với các altcoin có vốn hóa nhỏ. Những altcoin này thiếu thanh khoản và sẽ giảm mạnh hơn so với Bitcoin khi thị trường hoảng loạn. Tôi đã học được bài học này khi Luna sụp đổ. Các altcoin mất 90-99% giá trị trong một tuần. Bitcoin chỉ mất khoảng 30%. Trong các cuộc khủng hoảng, thanh khoản là thứ quý giá nhất. Bạn phải giữ nó. Nếu bạn không có thanh khoản, bạn sẽ bị thanh lý. Điều này cũng đúng với các quốc gia. Iran đang cố gắng tạo ra thanh khoản cho chính mình bằng cách thu phí. Nhưng họ đang đánh cược rằng thế giới sẽ chấp nhận. Nếu thế giới phản đối mạnh mẽ, họ sẽ rút lui. Nếu thế giới phản ứng lưỡng lự, họ sẽ tăng cường. Sự lưỡng lự là chất xúc tác tốt nhất cho sự hỗn loạn.
Trong quá trình xây dựng bot arbitrage Uniswap v2 và Kyber Network vào năm 2020, tôi phát hiện ra rằng lợi nhuận tốt nhất không đến từ việc dự đoán giá, mà từ việc cung cấp thanh khoản khi mọi người khác đang rút lui. Nguyên tắc này áp dụng cho mọi thị trường, bao gồm cả năng lượng. Khi cuộc khủng hoảng Hormuz xảy ra, nếu nó xảy ra, sẽ có những mảng thị trường hoảng loạn. Ví dụ, đồng Rial của Iran có thể mất giá thêm. Các công ty vận tải biển có thể phá sản. Các quỹ phòng hộ có thể bị thanh lý. Nhưng sẽ có những nhà đầu tư mua vào ở mức giá thấp. Họ sẽ là những người đã chuẩn bị trước. Họ đã nghiên cứu độ sâu thị trường, họ đã cài đặt các bot, họ đã xác định mức giá mục tiêu. Họ chính là những kẻ săn mồi. Trong thị trường crypto, những kẻ săn mồi này là các quỹ định lượng và nhà giao dịch chuyên nghiệp. Họ có thể tiếp cận dữ liệu nhanh hơn. Họ có thể thực hiện lệnh nhanh hơn. Bạn phải chấp nhận rằng bạn không thể đánh bại họ bằng tốc độ. Bạn chỉ có thể đánh bại họ bằng kỷ luật. Kỷ luật để không FOMO khi giá tăng. Kỷ luật để không hoảng loạn khi giá giảm. Kỷ luật để tuân theo các quy tắc đã được viết trước. Khi tôi kích hoạt kế hoạch khẩn cấp vào tháng 5/2022, tôi không có thời gian để nghĩ. Tôi chỉ thực hiện. Đồng nghiệp của tôi đã gọi tôi là liều lĩnh. Nhưng kết quả là tôi không mất một đồng nào trong vụ sụp đổ LUNA, trong khi những người khác mất hàng trăm ETH. Sự khác biệt không phải là sự thông minh. Sự khác biệt là sự chuẩn bị.
Với tình hình Hormuz, có một điểm mù mà hầu hết các nhà phân tích bỏ qua. Họ tập trung vào tác động đối với dầu mỏ và khí đốt. Nhưng tác động lớn nhất có thể là đối với các loại tiền tệ fiat của khu vực. Các quốc gia như Ả Rập Saudi, UAE, và Qatar có đồng tiền được neo vào đồng USD. Họ phụ thuộc vào sự ổn định của hệ thống tài chính toàn cầu. Nếu eo biển Hormuz bị gián đoạn, doanh thu từ dầu mỏ của họ sẽ giảm. Họ sẽ phải rút tiền từ các quỹ dự trữ ngoại hối. Điều này sẽ gây áp lực lên đồng tiền của họ. Và áp lực đó sẽ lan sang các thị trường khác, bao gồm cả chứng khoán Mỹ và trái phiếu. Đây là lý do tại sao tôi theo dõi các cặp tiền tệ khu vực Vùng Vịnh, đặc biệt là AED/USD và SAR/USD. Nếu chúng bắt đầu biến động bất thường, tôi biết rằng có điều gì đó lớn đang xảy ra. Tôi cũng theo dõi giá vàng, vốn là tài sản trú ẩn an toàn truyền thống. Trong các cuộc khủng hoảng địa chính trị, vàng thường tăng giá. Điều thú vị là Bitcoin gần đây di chuyển cùng chiều với vàng, một sự thay đổi so với các chu kỳ trước. Nếu xu hướng này tiếp tục, Bitcoin có thể hoạt động tốt trong trường hợp Hormuz leo thang. Nhưng tôi sẽ không đặt cược vào điều đó. Tôi sẽ chỉ quan sát và phản ứng.
Có một câu hỏi cuối cùng: đề xuất thu phí của Iran có thực sự nghiêm túc không? Tôi nghĩ có, nhưng theo cách khác với những gì mọi người tin. Iran không nhất thiết muốn thu tiền. Iran muốn được công nhận là một cường quốc có quyền kiểm soát khu vực. Bằng cách đưa ra đề xuất này, họ đặt một dấu chấm hỏi lên trật tự hàng hải hiện tại. Nếu Mỹ và các đồng minh không phản ứng mạnh mẽ, họ đã đặt một tiền lệ. Trong thế giới giao dịch, tiền lệ là một thứ tôi tôn trọng. Một khi một mức phí được áp dụng, nó sẽ khó bị gỡ bỏ. Giống như phí gas trên Ethereum vậy. Năm 2020, tôi đã chi hàng nghìn USD cho phí gas để chạy bot arbitrage. Phí gas tăng cao là một vấn đề, nhưng khi chúng giảm, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Với Hormuz, nếu phí 5% được áp dụng, nó sẽ không bao giờ giảm xuống 0. Nó có thể tăng lên 7%, rồi 10%. Và các quốc gia khác có thể bắt chước. Hãy tưởng tượng nếu Ai Cập áp phí qua kênh đào Suez. Kênh đào Suez đã có phí. Nhưng nếu Ai Cập tăng phí lên 50% do ảnh hưởng từ Iran, chi phí vận chuyển toàn cầu sẽ tăng vọt. Đây là một kịch bản mà các nhà giao dịch hàng hóa phải chuẩn bị. Trong trường hợp đó, giá container vận chuyển tăng, lạm phát tăng, và các ngân hàng trung ương buộc phải thắt chặt. Điều đó có nghĩa là thanh khoản trong mọi thị trường sẽ khô cạn.
Tôi muốn kết thúc bằng một suy nghĩ không phải là một kết luận, mà là một câu hỏi. Nếu một eo biển có thể bị tính phí 5-7% vì lý do địa chính trị, liệu một giao thức DeFi có thể bị tính phí 5-7% vì lý do tương tự? Câu trả lời là có. Tôi đã thấy điều đó khi các chính phủ cố gắng kiểm soát các sàn giao dịch phi tập trung. Họ không thể đóng cửa chúng, nhưng họ có thể khiến cuộc sống của người dùng trở nên khó khăn hơn thông qua các quy định. Gần đây, tôi nhận thấy các cuộc thảo luận về việc áp thuế lên các giao dịch tiền điện tử ở một số quốc gia châu Âu. Nếu điều đó xảy ra, nó sẽ là một ví dụ khác về việc các chính phủ tìm cách kiểm soát dòng chảy tài chính bằng cách áp đặt chi phí. Iran đang thử nghiệm một mô hình. Nếu mô hình này thành công, nó sẽ không dừng lại ở Hormuz. Nó sẽ lan rộng. Và các nhà giao dịch sẽ phải học cách thích nghi. Trong mọi cuộc khủng hoảng, có những người chiến thắng và những người thua cuộc. Sự khác biệt nằm ở sự chuẩn bị. Hãy chuẩn bị. Hãy kiểm tra độ sâu lệnh của bạn. Hãy rà soát quy tắc quản trị rủi ro. Hãy đảm bảo bạn có thanh khoản. Vì khi tin xấu đến từ Hormuz, bạn sẽ không có thời gian để suy nghĩ. Bạn chỉ có thời gian để hành động.

