Tuần trước, tôi ngồi trong một quán cà phê ở Chengdu, nhìn màn hình hiển thị hợp đồng thông minh của một giao thức DeFi mới. Không phải vì nó đột phá về mặt mã nguồn, mà vì cách nó kể câu chuyện về dòng tiền ngược: lấy lãi từ kho bạc Hoa Kỳ, mua token của chính mình, rồi tặng lại cho những người đang vận hành mạng lưới. Nghe quen thuộc, nhưng khi tôi đọc kỹ tài liệu của USDsui – stablecoin sinh lời trên Sui – tôi nhận ra mình vừa chứng kiến một vở kịch kinh điển được dàn dựng lại: không phải là câu chuyện về sự giàu có cho người nắm giữ, mà là câu chuyện về sự tái phân phối lòng trung thành. – Root: Đầu tư DeFi dựa trên cảm nhận về dòng chảy, không phải lợi suất.
Bối cảnh đơn giản thế này: USDsui là một stablecoin được phát hành trên Sui, dự trữ bằng tài sản sinh lãi như trái phiếu chính phủ Mỹ ngắn hạn hoặc công cụ tiền mặt. Lãi suất từ kho dự trữ đó hàng ngày được dùng để mua SUI trên thị trường mở. Nhưng điểm mấu chốt – và cũng là điểm gây tranh cãi – là số SUI mua được không bị đốt, không bị khóa, mà được phân phối lại cho ba nhóm: người xác thực, giao thức DeFi và các dự án hệ sinh thái. Nói cách khác, người nắm giữ USDsui không nhận được lãi suất trực tiếp. Họ chỉ nhận được một lời hứa rằng hệ sinh thống sẽ trở nên mạnh hơn, và điều đó, về lý thuyết, sẽ khiến SUI của họ tăng giá. – Root: Đầu tư DeFi dựa trên cảm nhận về sự công bằng, nhưng công bằng được định nghĩa bởi người nắm quyền phân phối.
Khi tôi còn là nghiên cứu sinh, tôi đã học được một bài học về giá trị của sự chuyển giao. Năm 2017, tôi đọc whitepaper của OmiseGO và nghĩ rằng nó sẽ thay đổi kiều hối Việt Nam. Tôi đầu tư 0.5 BTC, và tôi đã đúng về câu chuyện, nhưng sai về thời điểm và sai về cơ chế phân phối giá trị. OmiseGO không tạo ra giá trị cho người nắm giữ token của nó, nó tạo ra giá trị cho những người vận hành hạ tầng thanh toán ở Đông Nam Á. Tôi nhìn USDsui và thấy cùng một khuôn mẫu. Cơ chế này không sai về mặt kỹ thuật – nó thậm chí rất tao nhã vì sử dụng dòng tiền thực từ bên ngoài thay vì in token để trả phí – nhưng nó đặt ra một câu hỏi chưa ai trả lời được: khi bạn chuyển toàn bộ lợi ích tài chính từ người tiêu dùng sản phẩm sang người xây dựng hạ tầng, thì ai sẽ là người tiếp tục mua sản phẩm đó?
Hãy nhìn vào dòng tiền. USDsui nhận tiền gửi từ người dùng, giữ chúng trong kho bạc, tạo ra lãi suất từ trái phiếu chính phủ. Đây là một nguồn thu nhập thực sự, minh bạch như chính phủ Mỹ. Nhưng thay vì trả lãi suất này cho người gửi tiền như một ngân hàng truyền thống, hoặc như Ethena trả yield cho người nắm giữ sUSDe, USDsui biến số tiền đó thành một công cụ ngoại giao kinh tế. SUI Foundation đứng ra mua SUI với số tiền lãi này, và rồi tặng lại cho những validator đang bảo vệ mạng lưới, cho các pool thanh khoản trên những DEX thân thiện, cho những nhà phát triển đang xây ứng dụng trên Sui. Mỗi ngày, một chiếc máy in không tạo ra tiền mới, mà in ra sự trung thành.
Điều này khiến tôi liên tưởng đến một khái niệm trong sinh thái học: dòng năng lượng. Trong một hệ sinh thái tự nhiên, năng lượng từ mặt trời được chuyển hóa qua cây xanh, rồi đến động vật ăn cỏ, rồi đến động vật ăn thịt. Mỗi tầng chuyển hóa, năng lượng bị thất thoát. Tương tự, khi lãi suất từ trái phiếu chuyển thành SUI, rồi SUI chuyển thành động lực cho validator, thì phần lớn giá trị sẽ bị thất thoát dưới dạng chi phí quản lý, chi phí cơ hội, và chi phí bán tháo. Bởi vì validator nhận được SUI, họ không giữ tất cả. Họ bán một phần để trả chi phí vận hành máy chủ, trả lương cho kỹ sư. Các giao thức DeFi nhận SUI, họ thưởng cho người dùng của họ, và người dùng đó có thể bán ngay lập tức để chốt lời. Kết quả là: áp lực mua từ chương trình mua lại ban đầu sẽ bị phản lực bởi áp lực bán từ quá trình phân phối. Net buying pressure không phải là một con số dương chắc chắn. Nó phụ thuộc vào hành vi nắm giữ của người nhận, và hành vi đó hầu như không thể dự đoán trước.
Tôi gọi đây là bài toán "cơn mưa tiền". Hãy tưởng tượng trời mưa xuống một cánh đồng. Nước mưa đó làm cây cối phát triển, nhưng nếu cánh đồng nằm trên đất dốc, nước sẽ chảy xuống sông rồi ra biển, không kịp thấm vào đất. USDsui đang tạo ra một cơn mưa SUI trên hệ sinh thái Sui. Nếu đất – tức các ứng dụng và nhà phát triển – có khả năng giữ nước, tức giữ SUI trong các hợp đồng thông minh, trong các pool thanh khoản, trong ví của họ trong thời gian dài, thì cơn mưa này sẽ tạo nên một vùng đồng bằng trù phú. Nhưng nếu đất cát và dốc, nước sẽ rửa trôi trở lại thị trường. Và vấn đề nằm ở chỗ: đất ở Sui lúc này vẫn chưa được kiểm chứng. Tôi chưa thấy bất kỳ dữ liệu nào về thời gian nắm giữ trung bình của phần SUI được phân phối từ quỹ mua lại này. Nếu con số đó là 7 ngày, thì bạn đang nuôi cá mập, không phải trồng rừng.
So sánh trực tiếp với MakerDAO càng làm rõ điểm này. MakerDAO từ lâu đã có cơ chế DSR – Dai Savings Rate – trả lãi trực tiếp cho người gửi DAI. Phần lợi nhuận còn lại của giao thức, họ dùng để mua lại MKR và đốt. Đó là một vòng tuần hoàn kín: người cung cấp vốn là người nhận phần thưởng, và lợi nhuận từ hoạt động kinh tế hỗ trợ giá token. Chủ nghĩa tư bản thông thường. Ethena cũng vậy – sUSDe tạo ra yield cho người nắm giữ stablecoin đó, ai gửi tiền người đó hưởng lãi. USDsui phá vỡ nguyên tắc này. Người gửi tiền không nhận được gì ngoài sự tiện lợi khi sử dụng một đồng stablecoin mà thực chất chỉ là một công cụ say sưa của mạng lưới. Còn những người không gửi một đồng USDsui nào – validator, nhà phát triển, giao thức DeFi – lại chính là người nhận trọn vẹn lợi ích từ kho bạc. Xét về mặt đạo đức, điều này đặt câu hỏi lớn: vì sao người không bỏ vốn lại được hưởng lợi?
Nhưng tôi không đơn thuần chỉ trích cơ chế này. Tôi đang cố gắng hiểu vì sao một quỹ đầu tư như của tôi lại có thể nghiêm túc nhìn vào một bản thiết kế như vậy. Và câu trả lời nằm ở một phép tính khác, có lẽ thông minh hơn: nếu chúng ta coi SUI không phải là một cổ phiếu mà là một loại "cổ tức" mà hệ sinh thái tự trả cho chính mình, thì việc dùng USDsui để tạo ra nguồn tài trợ vô tận từ thị trường trái phiếu toàn cầu là một cách để làm giảm sự pha loãng của token. Hãy nhìn vào lịch trình mở khóa của SUI. Tổng cung là 10 tỷ token, lượng mở khóa vẫn tiếp tục mỗi quý. Các dự án cùng thế hệ – Aptos, Celestia, Arbitrum – đều phải đối mặt với áp lực bán từ các nhà đầu tư giai đoạn đầu. Vậy nếu bạn là một validator đang nhận được SUI từ quỹ mua lại USDsui, bạn có thể không cần bán số SUI từ phần thưởng khối của mình nữa, vì bạn đã có thu nhập từ nguồn khác. Một cách gián tiếp, cơ chế này giảm chi phí bảo mật của mạng lưới mà không cần in thêm token. – Root: Đầu tư DeFi dựa trên cảm nhận về sự an toàn, và sự an toàn ở đây được mua bằng một đồng stablecoin mà không ai muốn giữ lâu dài.
Điểm tôi muốn nhấn mạnh, và có lẽ là điểm mù lớn nhất trong toàn bộ câu chuyện, chính là sự vắng mặt của con số. Bài phân tích tôi đọc được nhấn mạnh rằng không một thông tin nào về quy mô nắm giữ USDsui, số tiền lãi hàng ngày, hay lượng SUI được mua lại mỗi tuần được công bố. Trong một thị trường mà mọi giao thức đều đua nhau public dashboard để chứng minh sự trong sạch, việc Sui Foundation giữ im lặng về những con số này là một tín hiệu đáng ngờ. Nó giống như một người bán hàng nói về chất lượng sản phẩm mà không bao giờ để bạn chạm vào. Có thể họ đang nghĩ rằng họ cần đạt một mức độ trưởng thành nào đó trước khi công bố. Nhưng trong lĩnh vực tiền mã hóa – nơi mà niềm tin là tài sản duy nhất có giá trị bền vững – việc che giấu dữ liệu sẽ bị trừng phạt nhanh hơn là việc công bố con số xấu. Tôi đã từng đầu tư vào một giao thức cho vay ở Đông Nam Á, nơi đội ngũ giấu nhẹm đi con số nợ xấu. Khi họ cuối cùng cũng công bố, tài sản của tôi đã giảm một nửa. Sự che giấu không bao giờ có lợi cho nhà đầu tư nhỏ lẻ.
Còn một khía cạnh nữa mang tính phản trực giác: cơ chế này có thể tạo ra xung đột lợi ích khiến Sui Foundation phải can thiệp vào thị trường nhiều hơn họ mong muốn. Giả sử một ngày nào đó, một cuộc khủng hoảng thanh khoản xảy ra trên một sàn giao dịch lớn, SUI giảm 30% trong một giờ. Nếu cùng lúc đó, lãi suất từ trái phiếu chính phủ Mỹ cũng sụt giảm do Fed cắt giảm lãi suất, thì nguồn thu nhập cho quỹ mua lại sẽ bị ảnh hưởng. Quỹ mua lại sẽ phải mua SUI với giá cao hơn để cùng một lượng USDsui, hoặc mua ít hơn. Hậu quả là: hệ sinh thái nhận được ít SUI hơn, validator có thu nhập thấp hơn, và có thể phải bán phần thưởng khối để bù đắp. Đó là một vòng xoáy đi xuống mà không có cơ chế tự sửa lỗi nào, bởi vì USDsui không kiểm soát được lãi suất toàn cầu. Nó chỉ là một người nhận lãi suất bị động. Cơ chế này sinh ra từ môi trường lãi suất cao, và nó sẽ không sống sót qua một môi trường lãi suất thấp. Chúng ta cần nhìn vào lịch sử của MakerDAO: DSR cũng rất hấp dẫn khi lãi suất ở mức 5%, nhưng khi lãi suất giảm về gần 0% vào năm 2021, vay DAI và gửi vào DSR không còn là một trò chơi đáng chơi. Số tiền trong DSR giảm mạnh.
Mặt khác, tôi thấy cách Hoa Kỳ đang thúc đẩy các nhà phát hành stablecoin tuân thủ các quy định nghiêm ngặt về dự trữ. Đạo luật GENIUS Act hoặc CLARITY Act, nếu được thông qua, sẽ yêu cầu các nhà phát hành stablecoin phải được cấp phép và công bố trạng thái dự trữ của họ. Nếu USDsui hoạt động dưới sự bảo trợ của Sui Foundation không có giấy phép, và họ phân phối lãi suất không phải cho người nắm giữ mà cho các đối tác hệ sinh thái, thì các cơ quan quản lý có thể coi đây là một loại quỹ đầu tư không được đăng ký. Bạn có thể tưởng tượng vị luật sư của SEC sẽ hỏi: "Thu nhập từ trái phiếu chính phủ mà không trả cho người đóng góp vốn thì đi đâu?" và câu trả lời "chúng tôi mua token của chính chúng tôi và tặng cho họ" sẽ gây ra những cái nhướng mày khó chịu. Đây là một rủi ro pháp lý mà nhiều người hâm mộ Sui vô tình bỏ qua. Trong khi đó, Ethena đã làm việc với các cố vấn pháp lý để cấu trúc sUSDe một cách thận trọng nhất có thể, và MakerDAO hoạt động như một tổ chức phi tập trung với cơ chế quản trị rõ ràng. USDsui, dưới sự điều hành tập trung của một quỹ lớn, có thể trở thành một mục tiêu dễ bị tấn công hơn.
Tôi có một tình cảm đặc biệt với câu chuyện này vì một lý do khác. Vào năm 2021, tôi là một trong những người mua Bored Ape Yacht Club ở giai đoạn đầu. Tôi bán khi giá tăng gấp ba, và tôi đã bỏ lỡ phần còn lại của cơn sốt. Bài học tôi rút ra là: tôi đã không hiểu cách cộng đồng chuyển hóa giá trị biểu tượng thành giá trị tài chính. BAYC không chỉ là một bức ảnh khỉ; nó là một câu lạc bộ mang lại quyền lực xã hội, và quyền lực đó có giá trị vô hình. Khi tôi nhìn vào USDsui, tôi thấy một phiên bản công nghệ của BAYC: nó không hứa hẹn lợi nhuận tài chính trực tiếp cho bạn, nhưng nó hứa hẹn một suất trong một câu chuyện lớn hơn – câu chuyện về sự thống trị của Sui trong thế giới L1. Và như chúng ta đã thấy, câu chuyện có thể mạnh hơn sự thật rất nhiều. – Root: Đầu tư DeFi dựa trên cảm nhận về quyền sở hữu câu chuyện, không chỉ quyền sở hữu token.
Vậy câu hỏi quay trở lại với người nắm giữ USDsui. Tại sao tôi lại muốn giữ một stablecoin không trả lãi cho tôi, trong khi tôi có thể giữ USDC và nhận yield 4-5% ở Aave? Câu trả lời duy nhất là: vì tôi tin rằng Sui sẽ tăng giá nhờ cơ chế này. Nhưng điều đó có nghĩa tôi đang đầu tư vào SUI mà không trực tiếp nắm giữ SUI. Đó là một cách chơi trần ẩn. Nếu SUI không tăng giá, tôi sẽ lỗ kép: vừa mất lãi suất từ stablecoin của mình, vừa mất giá trị tài sản. Điều này tạo ra một nghịch lý: USDsui thực chất là một sản phẩm được thiết kế để thu hút dòng tiền ổn định vào hệ sinh thái, nhưng lại khiến người dùng phải đánh bạc vào sự tăng giá của SUI để hòa vốn. Đây không phải là một điểm bán hàng mạnh mẽ. Đây là một thiết kế rủi ro bị ngụy trang dưới dạng một tính năng thân thiện với hệ sinh thái.
Trong một thị trường giá xuống, khi mà mọi người đang tìm kiếm nơi trú ẩn an toàn nhất, một cơ chế như vậy sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Những người nắm giữ stablecoin muốn sự an toàn tuyệt đối. Họ muốn biết rằng 1 USDsui của họ sẽ là 1 USDsui vào ngày mai. Nhưng nếu thành công của đồng stablecoin đó phụ thuộc vào thành công của thị trường chứng khoán thứ cấp – tức giá SUI – thì nó không còn là stablecoin nữa. Nó trở thành một quỹ tăng trưởng bị đội lốt. Điều này sẽ trở thành vấn đề lớn khi chúng ta bước vào giai đoạn mà lãi suất toàn cầu giảm xuống và stablecoin trở thành một mặt trận cạnh tranh khốc liệt về điểm hòa vốn.
Từ góc nhìn của một người đã sống và thở với DeFi trong hơn 5 năm, tôi muốn nói điều này: cơ chế của USDsui không tệ. Nó thực sự sáng tạo khi sử dụng dòng tiền từ trái phiếu chính phủ để tạo ra một chiến dịch hạ tầng bền vững cho mạng lưới. Nhưng nó cần phải hoàn thiện. Trước hết, nó cần một kho dữ liệu mở, công khai, nơi mọi người có thể nhìn thấy chính xác lượng SUI được mua lại hàng ngày, giá mua trung bình, và thời gian nắm giữ của các bên nhận phân phối. Thứ hai, nó cần cam kết rằng một phần của lợi suất – dù chỉ 20% – sẽ được trả trực tiếp cho người nắm giữ USDsui, để họ không cảm thấy bị bỏ rơi. Có thể điều chỉnh tỷ lệ phân phối giữa người nắm giữ và hệ sinh thái, và công bố lý do cho mỗi tỷ lệ đó. Sự linh hoạt trong thiết kế sẽ là cứu cánh.
Nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi vẫn chưa thấy những yếu tố đó. Tôi thấy một giao thức non trẻ với một ý tưởng hay, một đội ngũ có năng lực thực thi, và một sự thiếu kiên nhẫn khiến họ muốn nói với thế giới rằng họ đã tạo ra thứ gì đó ngay cả khi họ chưa công bố dữ liệu để chứng minh. Sự thiếu kiên nhẫn đó có thể là một lời nguyền. Trong thị trường bear, tốc độ không phải là đồng minh của bạn. Sự minh bạch mới là đồng minh của bạn. Những giao thức sống sót qua mùa đông crypto không phải là những giao thức có câu chuyện hay nhất, mà là những giao thức có thể chứng minh con số của họ bằng code và bằng dữ liệu thời gian thực trên chuỗi.
Nếu bạn hỏi tôi có nên đầu tư vào SUI vì câu chuyện USDsui không, câu trả lời của tôi sẽ là: hãy đợi. Chờ cho đến khi họ tạo ra một dashboard công khai. Chờ cho đến khi họ công bố số liệu hàng tháng về dòng tiền. Chờ cho đến khi một trong những quỹ phòng hộ lớn công bố trên X rằng họ đã kiểm chứng độc lập dự trữ của USDsui. Lúc đó, tính thanh khoản của câu chuyện sẽ được xác nhận. Còn bây giờ, chúng ta chỉ có một lời hứa, một mô hình tốt trên giấy, và một đội ngũ có tham vọng. Tham vọng là một khởi đầu tuyệt vời, nhưng nó không phải là nơi trú ẩn an toàn khi cơn bão quét qua thị trường. Và nếu có một điều tôi học được từ việc gần như mất trắng trong mùa hè DeFi năm 2020, đó là: trong cơn bão, không phải người có thuyền to nhất sống sót, mà là người có bản đồ rõ ràng nhất.

